Test 1

Test 1

Post by ngoctruy87
ĐƯỜNG XƯA MÂY TRẮNG Na đã nghe bạn bè giới thiệu về cuốn sách này cũng khá lâu rồi nhưng mãi duyên chưa đến nên đến tận cách đây 2 tuần mới có đủ duyên mua và đọc sách. Lượn lờ Tiki, đọc thử sách và cảm thấy một cảm giác nhẹ nhàng, bình yên lan toả, thật sự là rất bình yên luôn, bình yên qua từng câu chữ, qua từng hình ảnh mà thầy Thích Nhất Hạnh viết ra. Thế là bị cuốn lấy cuốn sách dài cả 700 trang đọc ngấu nghiến mỗi ngày. Trước đây từng nghe rất nhiều giai thoại về Phật Thích Ca, nhưng đọc sách này mới hiểu thêm rất nhiều điều hay. Nếu là Na cách đây vài năm, có lẽ sự “thấm” không bằng như bây giờ, Na cảm thấy mình được sống lại thời của Phật cách đây hơn 26 thế kỷ thông qua sự miêu tả quá hình tượng của tác giả, những đoạn Thầy mô tả Phật đi khất thực, Na cũng thấy như Na đi khất thực, Phật đứng ngắm mặt trời lặn trên núi Linh Thứu, Na cũng thấy khung cảnh mặt trời lặn đó, Phật nhập Niết Bàn, Na cũng thấy cả một bầu trời đau buồn mà huy hoàng, Na cũng khóc. Nếu mọi người đọc, mọi người cũng sẽ tìm thấy những cái thấm của riêng mình, chắc chắn không ai giống ai nên Na không cần phải giải bày cái sự thấm của mình. Vậy thì ai đủ duyên rồi cũng sẽ tìm thấy những điều quý báu trong Đường Xưa Mây Trắng, và cũng sẽ thấy con đường xưa ở ngày nay, mây trắng xưa trôi lửng lờ trên bầu trời ngày nay. Nha! #NhữngNgườiThầyVĩĐạiTrongCuộcĐời
Article Reviews

Processing... Please wait.