TOÀN VĂN THÔNG ĐIỆP LIÊN BANG HOA KỲ 2019

TOÀN VĂN THÔNG ĐIỆP LIÊN BANG HOA KỲ 2019

Post by John Nguyễn

Speaker: Donald J. Trump
Translator: Oliver Do

 

Thưa bà Chủ tịch Hạ Viện, Ngài Phó Tổng thống, bà Đệ nhất Phu nhân Hoa kỳ, các nghị sĩ và những người đồng bào Hoa Kỳ của tôi:

 

Chúng ta gặp nhau tối nay, vào một thời khắc cực kỳ quan trọng, khi một nhiệm kỳ Quốc hội mới bắt đầu, và tôi hiện diện tại đây để cùng với các bạn đạt được những đột phá mang tính lịch sử cho tất cả công dân Hoa Kỳ.

 

Lúc này, hàng triệu đồng bào đang theo dõi chúng ta, tập trung tại căn phòng vĩ đại này, hi vọng rằng chúng ta sẽ lãnh đạo với tư cách hợp nhất trong một Quốc gia chứ không phải hai đảng phái riêng rẽ.

 

Chương trình nghị sự mà tôi sẽ trình bày không phải là chương trình nghị sự của đảng Cộng Hòa hay Dân Chủ, mà là chương trình nghị sự của người dân Hoa Kỳ.

 

Nhiều người trong số chúng ta vận động tranh cử dựa trên những hẹn ước cốt lõi: bảo vệ việc làm của Hoa Kỳ và yêu cầu thương mại công bằng cho người lao động Hoa Kỳ; phục hồi và khôi phục cơ sở hạ tầng của chúng ta; giảm giá các dịch vụ chăm sóc sức khỏe và thuốc kê theo đơn; tạo ra hệ thống nhập cư an toàn, đúng luật, hiện đại và an toàn; và theo đuổi chính sách đối ngoại đặt lợi ích của nước Mỹ lên hàng đầu.

 

Có một cơ hội mới trong nền chánh trị Hoa Kỳ, nếu chúng ta can đảm cùng sát cánh đạt được nó. Chiến thắng không dành cho đảng phái. Chiến thắng này là dành cho nước Mỹ.

 

Năm nay, Hoa Kỳ sẽ công nhận hai ngày kỷ niệm quan trọng cho thấy sứ mệnh to lớn và sức mạnh của niềm kiêu hãnh của chúng ta.

 

Vào tháng 6, chúng ta sẽ kỷ niệm 75 năm kể từ ngày Đại Thống Tướng Dwight D. Eisenhower thực hiện “Cuộc Thập tự chinh vĩ đại” – cuộc giải phóng đồng minh Âu châu trong Thế chiến Thứ II. Vào ngày D-Day, ngày 6 tháng 6 năm 1944, 15,000 lính dù Hoa Kỳ và 60,000 lính lục quân đã đổ bộ từ biển, để cứu nền văn minh của chúng ta khỏi ách chuyên chế. Hiện diện ở đây với chúng ta có ba trong số những anh hùng ấy: Binh nhất Joseph Riley, trung sĩ Erving Walker và trung sĩ Herman Zeitcheck. Xin kính chào các quý ông.

 

Năm 2019 cũng đánh dấu 50 năm khi một phi hành gia trẻ dũng cảm đã bay 250 ngàn dặm trong không gian và cắm lá cờ Hoa Kỳ lên bề mặt Mặt Trăng. Nửa thế kỷ sau, chúng ta vinh dự được thấy ông ta, một trong số các phi hành của của tàu Apollo 11 đã cắm lá cờ ấy, hiện diện trong căn phòng này: Buzz Aldrin. Năm nay, các phi hành gia Hoa Kỳ sẽ quay lại không gian trên những chiếc hỏa tiễn của chủng ta.

 

Trong thế kỷ XX, nước Mỹ đã giải cứu tự do, thay đổi khoa học, và tái định nghĩa tiêu chuẩn sống của tầng lớp trung lưu cho cả thế giới. Giờ đây, chúng ta phải táo bạo và dũng cảm bước vào chương tiếp theo của cuộc phiêu lưu vĩ đại này của nước Mỹ, và chúng ta phải tạo ra tiêu chuẩn sống mới cho thế kỷ XXI. Một cuộc sống với chất lượng tuyệt hảo cho người dân hoàn toàn nằm trong tầm tay của chúng ta. 

 

Chúng ta có thể làm cho cộng đồng của chúng ta trở nên an toàn hơn, các gia đình của chúng ta vững mạnh hơn, nền văn hóa của chúng ta phong phú hơn, đức tin của chúng ta sâu sắc hơn, và tầng lớp trung lưu của chúng ta ngày một lớn hơn và thịnh vượng hơn trước đây.

 

Ta phải bác bỏ nền chánh trị báo thù, ngăn trở và trừng phạt – và ôm lấy tiềm năng vô hạn của sự hợp tác, thỏa hiệp, và ích chung.

 

Cùng nhau, chúng ta phá vỡ hàng thập kỷ bế tắc chánh trị. Chúng ta sẽ xây những nhịp cầu nối liền mọi sự chia rẽ xưa cũ, chữa lành những vết thương cũ, xây dựng những liên minh mới, tạo ra các giải pháp mới, và thực hiện những lời hứa phi thường về tương lai của nước Mỹ. Quyết định thực hiện là ở nơi ta. 

 

Chúng ta phải chọn lựa giữa sự vĩ đại hay sự bế tắc, kết quả hay phản kháng, tầm nhìn hay trả thù, tiến bộ phi thường hay sự đình trệ vô nghĩa. 

 

Tối nay, tôi yêu cầu các bạn hãy chọn sự vĩ đại.

 

Suốt hai năm qua, Chính quyền của tôi đã thay đổi trong sự khẩn trương và tốc độ lịch sử để giải quyết những vấn đề đã bị các lãnh đạo của lưỡng đảng bỏ qua trong nhiều thập kỷ:

 

Chỉ hai năm sau cuộc bầu cử, chúng tôi đã tạo nên một sự bùng nổ kinh tế chưa từng có trong lịch sử. Chúng tôi đã tạo ra 5.3 triệu việc làm mới và quan trọng là đã thêm 600,000 việc làm mới trong lãnh vực sản xuất – ai cũng cho đây việc bất khả, nhưng sự thực là, chúng tôi chỉ mới bắt đầu.

 

Tiền lương tăng với nhịp độ nhanh nhất trong vài thập kỷ, và đang tăng lên cùng với những công nhân cổ áo xanh, những người mà tôi đã hứa sẽ chiến đấu vì họ, nhanh hơn bất cứ nơi nào khác. Gần 5 triệu người đã thoát khỏi tem phiếu thực phẩm. Nền kinh tế Hoa Kỳ ngày nay đang tăng nhanh gần gấp đôi so với thời điểm tôi nhậm chức, và chúng ta được xem là nền kinh tế hấp dẫn nhất trên thế giới. Tỷ lệ thất nghiệp chạm đến ngưỡng thấp nhất trong nửa thế kỷ. Tỷ lệ thất nghiệp của người Mỹ gốc Phi, người Mỹ gốc Tây Ban Nha, người Mỹ gốc Á cũng thấp kỷ lục. Tỷ lệ thất nghiệp của người Mỹ khuyết tật cũng chạm mức thấp nhất mọi thời đại. Số người đang làm việc hiện nay cao hơn bất cứ thời điểm nào trong lịch sử - 157 triệu người.

 

Chúng tôi đã thông qua một chính sách cắt giảm thuế lớn dành cho những hộ gia đình lao động và tăng gấp đôi tín dụng thuế trẻ em.

 

Chúng tôi hầu như đã chấm dứt thuế bất động sản, thuế di sản trên những cơ sở kinh doanh nhỏ, trang trại và các nông trại gia đình. 

 

Chúng tôi đã loại bỏ mô hình ủy thác cá nhân Obamacare không được lòng người – chúng tôi đã thông qua các điều luật đúng đắn để giúp các bệnh nhân tiếp cận các phương pháp điều trị.

 

Chỉ trong một thời gian ngắn Chính quyền của tôi đã cắt giảm nhiều quy định hơn bất kỳ chính quyền nào khác trong toàn bộ nhiệm kỳ của họ. Ngày càng nhiều công ty đang quay lại đất nước chúng ta nhờ vào việc cắt giảm thuế và quy định mang tính lịch sử.

 

Chúng tôi đã mở ra cuộc cách mạng trong lãnh vực năng lượng  - Hoa Kỳ hiện đang là nhà sản xuất dầu và khí đốt tự nhiên số một thế giới. Và bây giờ, lần đầu tiên trong 65 năm, chúng ta là nhà xuất khẩu năng lượng ròng.

 

Sau 24 tháng tăng trưởng nhanh chóng, nền kinh tế của chúng ta đang được thế giới thèm khát, quân lực Hoa Kỳ là lực lượng mạnh nhất thế giới, và Hoa Kỳ đang giành chiến thắng mỗi ngày. Hỡi các nghị sĩ: Liên bang của chúng ta cũng rất mạnh mẽ. Đất nước của chúng ta đang sôi động và nền kinh tế đang lớn mạnh hơn bao giờ hết.

 

Thứ Sáu vừa rồi, chúng tôi được thông báo là đã có thêm 304,000 việc làm chỉ trong tháng vừa qua – gần gấp đôi mức kỳ vọng. Phép lạ kinh tế đang diễn ra tại đây – và chỉ có những cuộc chiến tranh ngu ngốc, trò hèn chánh trị, và các cuộc điều tra vô lý mới có thể ngăn được nó.

 

Nếu có sự yên ổn và luật pháp, thì sẽ không có chiến tranh và các cuộc điều tra. Nhưng mọi việc không diễn ra như mong muốn.

 

Chúng ta phải hợp nhất dưới mái nhà chung để đánh bại kẻ thù ngoại bang.

 

Kỷ nguyên của sự hợp tác mới này có thể bắt đầu bằng việc phê chuẩn hơn 300 đề xuất có ích đang bị mắc kẹt tại Thượng viện – một số đã bị “ngâm” trong rất nhiều năm. Thượng viện đã không làm theo các đề xuất này, điều này thật không công bằng cho chính các đề xuất và cho cả đất nước của chúng ta nữa.

 

Giờ là lúc để lưỡng đảng hành động. Dù tin hay không, chúng tôi đã cho thấy điều này là có thể.

 

Trong nhiệm kỳ Quốc hội vừa qua, cả hai đảng đã cùng thông qua những điều luật chưa từng có để đối mặt với cuộc khủng hoảng thuốc giảm đau thuộc nhóm opioid, Dự Luật mới về trang trại, cải cách đạo luật sức khỏe VA (Veterans Affairs) dành cho các cựu chiến binh và sau bốn thập kỷ bị bác bỏ, chúng ta đã thông qua đạo luật VA một cách có trách nhiệm và như vậy chúng ta đã kết thúc cái cảnh các vị anh hùng tuyệt vời của chúng ta bị ngược đãi.

 

Chỉ vài tuần trước, cả hai đảng đã sát cánh để đưa ra cải cách tư pháp hình sự mang tính đột phá. Năm ngoái, qua một vài người bạn tôi được biết về Alice Johnson. Tôi vô cùng xúc động. Năm 1997, Alice bị kết án chung thân vì là tội phạm ma túy nhưng không có hành vi bạo lực lần đầu. Hơn hai thập kỷ kế tiếp, cô đã trở thành một tù nhân truyền cảm hứng cho các tù nhân khác để lựa chn một con đường tốt đẹp hơn. Cô ấy có một ảnh hưởng lớn lên số lượng tù nhân – và hơn thế nữa.

 

Câu chuyện của Alice nhằm nhấn mạnh sự không tương xứng và bất công có thể tồn tại trong việc xét xử tội phạm hình sự - và nhu cầu sửa chữa sự bất công này. Cô ấy đã bị giam 22 năm và dự kiến sẽ ở trong đó suốt đời. 

 

Vào tháng Sáu, tôi đã giảm hình phạt cho Alice – và cô ấy đang ở cùng chúng ta tối nay.  Alice, cám ơn bạn vì đã nhắc nhở chúng tôi rằng chúng ta luôn có sức mạnh để định hình số phận của chúng ta.

 

Khi thấy gia đình hạnh phúc của Alice chào đón có ấy ở cổng trại giam, cười nói và trao cho nhau những cái ôm, nụ hôn trong giọt nước mắt hạnh phúc. Tôi biết mình vừa làm một việc đúng đắn.

 

Được truyền cảm hứng từ những câu chuyện như của Alice, Chính quyền của tôi đã làm việc chặt chẽ với thành viên của lưỡng đảng để đưa Đạo luật Bước đầu tiên thành luật. Luật này nhằm cải tổ những điều luật kết án sai lầm và gây hại các không tương xứng lên cộng đồng người Mỹ gốc Phi. Đạo luật Bước đầu tiên đã giúp những tội phạm không có hành vi bạo lực cơ hội tái hòa nhập xã hội như là những công nhân hợp pháp, có ích. Giờ đây, các bang ở khắp đất nước đang tuân theo sự dẫn dắt của chúng ta. Hoa Kỳ là một quốc gia tin vào sự chuộc tội.

 

Hôm nay chúng ta cũng chào mừng sự hiện diện của Matthew Charles tới từ Tennessee. Năm 1996, ở tuổi 30, Matthew bị kết án 30 năm tù vì bán thuốc phiện và các tội danh có liên quan. Hơn hai thập kỷ sau đó, anh ta đã hoàn thành hơn 30 nghiên cứu Kinh Thánh, trở thành một thư ký luật, và là cố vấn cho các bạn tù của mình. Giờ đây, Matthew là người đầu tiên được phóng thích theo Đạo luật Bước đầu tiên. Matthew, thay mặt cho toàn bộ công dân Hoa Kỳ, mừng anh trở về nhà.

 

Như đã thấy, khi hiệp nhất lại, chúng ta có thể tiến những bước phi thường vì quốc gia của ta. Giờ đây, đảng Cộng Hòa và đảng Dân Chủ phải hợp lực một lần nữa để đối mặt với một cuộc khủng hoảng khẩn cấp của quốc gia.

 

Quốc hội còn 10 ngày để thông qua dự luật ngân sách cho Chính phủ để bảo vệ quê hương của chúng ta, và bảo vệ biên giới phía Nam.

 

Đây là lúc để Quốc hội cho thế giới thấy rằng Hoa Kỳ thật sự tận tụy trong việc kết thúc nạn nhập cư trái phép và tống khứ những phường vô lại, các nhóm chính trị, kẻ buôn ma túy, và bọn buôn người.

 

Như đã tuyên bố, các đoàn bộ hành lớn, có tổ chức đang lũ lượt tiến về nước Mỹ. Chúng tôi nghe được rằng các thành phố ở Mexico, vì không muốn tiếp nhận những người nhập cư bất hợp pháp vào cộng đồng của mình, đang dùng xe tải và xe buýt chở họ tới những khu vực biên giới ít có sự bảo vệ. Tôi đã ra lệnh cho 3,750 binh sĩ khác tới vùng biên giới phía Nam để chuẩn bị cho cuộc tấn công bạo tợn [của người nhập cư.]

 

Đây là một vấn đề đạo đức. Tình trạng vô pháp ở biên giới phía Nam của chúng ta là một mối đe dọa cho sự an toàn, an ninh, và thịnh vượng tài chánh của mọi công dân Mỹ. Chúng ta có nghĩa vụ đạo đức để tạo ra một hệ thống nhập cư bảo vệ cuộc sống và việc làm của công dân của chúng ta. Điều này bao gồm nghĩa vụ của chúng ta đối với hàng triệu người nhập cư đang sống ở đây hiện nay, những người tuân theo và tôn trọng các quy định và luật pháp chúng ta. Tôi muốn người ta vào Hoa Kỳ, nhưng phải hợp pháp.

 

Tối nay, tôi yêu cầu các bạn hãy bảo vệ biên giới phía Nam đang gặp nguy hiểm của chúng ta vì tình yêu và sự tận tâm với với đồng bào và tổ quốc.

 

Không có vấn đề nào minh diễn rõ ràng hơn cho sự chia rẽ giữa tầng lớp lao động và tầng lớp chánh trị Hoa Kỳ hơn vấn đề di dân bất hợp pháp. Những chánh trị gia giàu có và giới nhà giàu cổ xúy cho việc mở cửa biên giới thế mà họ lại sống trong cảnh kín cổng cao tường và có cả bảo vệ.

 

Trong khi đó những người lao động Hoa Kỳ phải gánh khoản chi phí khổng lồ để nuôi vô số những người di dân bất hợp pháp – giảm việc làm, giảm lương, trường học và bệnh viện quá tải, tội phạm gia tăng, và mạng lưới an toàn xã hội bị suy yếu.

 

Lòng khoan dung dành cho nạn di dân bất hợp pháp không phải là lòng thương xót – mà là tàn bạo. Cứ ba người phụ nữ thì có một người bị cưỡng hiếp trong hành trình dài hướng về phía Bắc. Những kẻ buôn lậu sử dụng trẻ em như tốt thí để lách luật và có thể đường hoàng tiến vào nước ta.

 

Những kẻ buôn người và nô lệ tình dục lợi dụng những vùng mở giữa các cảng nhập cảnh của chúng ta để đưa vào hàng ngàn cô gái trẻ và phụ nữ và bán họ vào các nhà chứa và trở thành nô lệ thời hiện đại.

 

Mười ngàn công dân Mỹ vô tội đã bị giết bởi ma túy từ bên kia biên giới và đang lan tràn khắp các thành phố - bao gồm meth, heroin, cocaine, và fentanyl.

 

Băng đảng dã man MS-13, đang hoạt động ở 20 bang khácnhau của nước Mỹ, và gần như đều tới từ vùng biên giới phía Nam. Chỉ mới hôm qua, một thành viên băng đảng MS-13 đã bị bắt giam vì đã giết người trong một vụ xả súng tại một nhà ga tàu điện ngầm ở New York. Chúng tôi đang loại bỏ hàng ngàn thành viên của băng đảng này, nhưng cho tới khi chúng ta bảo vệ được biên giới thì chúng vẫn tiếp tục hoành hành.

 

Năm nào cũng có vô số người Mỹ bị sát hại bởi người nhập cư bất hợp pháp.

 

Tôi đã biết nhiều bậc cha mẹ và những gia đình tuyệt vời – không ai trong số họ phải chịu nỗi đau mà họ đã chịu đựng.

 

Tham gia cùng chúng ta có Debra Bissell. Chỉ mới ba tuần trước. Cha mẹ của Debra, Gerald và Sharon, đã bị trộm và bị bắn tại Reno, Nevada, bang của người nhập cư. Họ đã hơn tám mươi tuổi và hiện đang sống cùng 4 người con, 11 cháu, và 20 chắt. Cả hai người cháu và chắt của Gerald và Sharon, Heather và Madison, cũng có mặt tại đây.

 

Xin mời Debra, Heather và Madison, hãy đứng lên: tôi biết rằng chỉ ít người thấu hiểu nỗi đau của các bạn. Nhưng tôi sẽ không bao giờ quên, tôi sẽ chiến đấu vì những ký ức về Gerald và Sharon, tôi sẽ không để chúng xảy ra thêm một lần nào nữa.

 

Sẽ không mất thêm một mạng người Mỹ nào nữa chỉ vì sự bất lực của chúng ta khi đã không kiểm soát được vùng biên giới rất nguy hiểm của mình.

 

Trong hai năm vừa qua, các sĩ quan thuộc Cơ quan Quản lý nhập cảnh và Hải qua Mỹ (ICE) đã bắt hơn 266,000 tội phạm là di dân bất hợp pháp, trong đó bao gồm những người bị kết án và buộc tội trong gần 100,000 vụ tấn công, 30,000 vụ tấn công tình dục, và 4,000 vụ giết người.

 

Hiện diện ở đây hôm nay có vị anh hùng thực thi pháp luật: đặc vụ Elvin Hernandez. Khi còn nhỏ, Elvin cùng gia đình đã tới Mỹ một cách hợp pháp từ Cộng hòa Dominica. Tám tuổi, Elvin nói với cha anh rằng anh muốn trở thành một Đặc vụ. Hôm nay, anh ấy dẫn đầu các cuộc điều tra về tình trạng buôn bán nô lệ tình dục quốc tế. Elvin nói rằng: “Nếu tôi có thể bảo đảm cho những cô gái trẻ này tìm thấy công lý của mình. Tôi đã hoàn thành sứ mạng.” Nhờ công việc của anh ấy và các đồng sự mà hơn 300 phụ nữ và thiếu nữ đã thoát khỏi ám ảnh kinh hoàng và hơn 1,500 kẻ buôn người ác độc đã bị tống giam trong năm qua. 

 

Xin mời đặc vụ Hernandez đứng dậy: Chúng tôi luôn luôn ủng hộ những người đàn ông và phụ nữ của Cơ quan Thực thi luật pháp - và tôi cam kết với bạn trong buổi tối hôm này rằng chúng tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi những vị anh hùng của ICE.

 

Chính quyền của tôi đã gửi tới Quốc hội một đề nghị hợp tình hợp lý để chấm dứt cuộc khủng hoảng ở biên giới phía nam của chúng ta.

 

Trong đó bao gồm sự hỗ trợ nhân đạo, thực thi pháp luật nhiều hơn, phát hiện ma túy tại các cảng nhập cảnh, đóng các lỗ hổng cho phép buôn lậu trẻ em, và xây dựng các hàng rào vật lý mới, hay các bức tường, để bảo vệ một khu vực rộng giữa các cảng nhập cảnh của chúng ta. Trong quá khứ, hầu hết mọi người trong căn phòng này đều bỏ phiếu cho việc xây dựng bức tường – nhưng bức tường thực sự chưa bao giờ được xây. Tôi sẽ thực hiện điều này tới cùng.

 

Đây là một hàng rào chắn bằng thép thông minh, có tính chiến lược, có thể nhìn xuyên qua – không chỉ là một bức tường bằng bê tông đơn giản. Nó sẽ được triển khai trong các khu vực mà lực lượng bảo vệ biên giới được xác định có nhu cầu cần thiết nhất, và họ sẽ cho bạn biết nơi nào nên xây dựng các bức tường.

 

San Diego từng là nơi có số vụ vượt biên trái phép nhiều nhất Hoa Kỳ. Để giải quyết vấn đề, và theo yêu cầu của người dân và các lãnh đạo chánh trị, người ta đã xây dựng một bức tường bảo vệ vững chắc. Hàng rào đầy sức mạnh ấy gần như đã hoàn toàn chấm dứt nạn vượt biên trái phép.

 

Thành phố biên giới El Paso, Texas, từng có tỷ lệ tội phạm bạo lực cao vô cùng – trong nhóm cao nhất của quốc gia, và được xem là một trong những thành phố nguy hiểm nhất tại Hoa Kỳ. Giờ đây, với sự xuất hiện của bức tường kiên cố. El Paso là một trong những thành phố an toàn nhất.

 

Đơn giản thôi. Chỉ cần  xây tường và nó sẽ cứu mạng người ta. Hãy cùng nhau thực hiện, thỏa hiệp, và đạt được một thỏa thuận thực sự khiến cho nước Mỹ an toàn.

 

Không chỉ bảo vệ sự an toàn của người dân, chúng ta còn phải bảo đảm sự hồi sinh kinh tế luôn duy trì với tốc độ nhanh chóng. 

 

Không ai hưởng lợi nhiều từ nền kinh tế thịnh vượng của chúng ta hơn phụ nữ, những người nắm 58% việc làm mới được tạo ra trong năm qua. Mọi công dân Hoa Kỳ nên tự hào rằng chúng ta có lực lượng lao động là phụ nữ nhiều hơn bao giờ hết – và đã một thế kỷ kể từ khi Quốc hội thông qua việc sửa đổi hiến pháp cho phép phụ nữ có quyền bầu cử, chúng ta có số phụ nữ phục vụ tai Quốc hội nhiều hơn bao giờ hết.

 

Thứ Năm này, chúng tôi sẽ đưa ra sáng kiến toàn-Chính phủ đầu tiên tập trung vào việc trao quyền kinh tế cho phụ nữ ở các nước phát triển như là một phần của cam kết cải thiện cơ hội cho phụ nữ ở khắp nơi.

 

Để xây dựng thành công nền kinh tế phi thường của chúng ta, một ưu tiên trên hết là đảo ngược các chính sách thương mại gây tai họa hàng thập kỷ.

 

Chúng ta đang lật bài ngửa với Trung Quốc rằng sau nhiều năm nhắm vào nền công nghiệp và đánh cắp tài sản trí tuệ của chúng ta, thì việc ăn cắp việc làm và sự thịnh vượng của người Mỹ đã kết thúc. 

 

Do đó, vừa rồi chúng tôi đã áp thuế 250 tỷ USD lên hàng hóa Trung Quốc – và giờ đây Ngân khố của chúng ta đang nhận hàng tỷ USD mỗi tháng từ đất nước chẳng bao giờ đưa cho chúng ta một đồng. Nhưng tôi không đổ lỗi cho Trung Quốc vì đã lợi dụng chúng ta – tôi muốn trách những lãnh đạo và người đại diện đã cho phép trò đùa này xảy ra. Tôi dành tôn trọng to lớn dành cho ngài Chủ tịch Tập, và chúng tôi hiện đang thực hiện một thỏa thuận thương mại mới với Trung Quốc. Nhưng nó phải bao gồm sự xây đổi về cấu trúc thực sự để kết thúc hoạt động thương mại bất công, giảm thâm hụt thương mại thâm căn cố đế của chúng ta, và bảo vệ việc làm của người Mỹ.

 

Một sai lầm thương mại lịch sử khác là thảm họa mang tên NAFTA.

 

Tôi đã gặp những người đàn ông và phụ nữ ở Michigan, Ohio, Pennsylvania, Indiana, New Hampshire, và các bang khác mà giấc mơ của họ đã bị NAFTA dập tắt. Suốt nhiều năm, các chánh trị gia hứa hẹn rằng sẽ thương lượng một thỏa thuận tốt hơn. Nhưng cho tới giờ chẳng ai làm cả.

 

Thỏa thuận Mỹ-Mexico-Canada – hay USMCA – mới của chúng ta sẽ thay thế NAFTA và giúp cho dân Mỹ lấy lại việc làm trong ngành sản xuất, phát triển ngành nông nghiệp Hoa Kỳ, bảo vệ tài sản trí tuệ, và bảo đảm rằng sẽ có nhiều xe hơi được đóng lên bốn chữ đầy tự hào: Made in the USA (Sản xuất tại Mỹ.)

 

Tối nay tôi cũng yêu cầu các bạn thông qua Đạo luật Thương mại Tương hỗ Hoa Kỳ (United States Reciprocal Trade Act) để nếu có một nước nào đó áp thuế bất công lên một sản phẩm của Hoa Kỳ, thì chúng ta sẽ đáp lễ bằng đúng mức thuế ấy lên cùng sản phẩm mà họ bán cho chúng ta.

 

Cả hai đảng có thể hợp nhất để tái thiết cơ sở hạ tầng đổ nát của Hoa Kỳ. 

 

Tôi biết rằng Quốc hội đang háo hức để thông qua dự luật về cơ sở hạ tầng – và tôi háo hức làm việc cùng các bạn về luật này để tạo điều kiện cho việc đầu tư cơ sở hạ tầng mới và quan trọng, bao gồm các khoản đầu tư vào các ngành công nghiệp tiên tiến trong tương lai. Đây không phải một sự lựa chọn. Mà là một việc phải làm.

 

Ưu tiên quan trọng tiếp theo với tôi, và với tất cả quý vị, là giảm chi phí chăm sóc sức khỏe và thuốc kê theo đơn – và bảo vệ bệnh nhân với các điều kiện có sẵn.  

 

Kết quả từ những nỗ lực của Chính quyền của tôi, năm 2018 giá thuốc đã giảm ở mức lớn nhất trong 46 năm vừa qua. 

 

Nhưng ta phải làm nhiều hơn nữa. Không thể chấp nhận việc người Mỹ phải trả nhiều hơn người dân ở các nơi khác cho cùng một loại thuốc, thường được sản xuất ở cùng một nơi. Điều này là sai, bất công, và ta phải dừng nó lại cùng nhau.

 

Tôi đang đề nghị Quốc hội thông qua luật về vấn nạn lạm dụng toàn cầu (global freeloading*) và tạo điều kiện cho sự công bằng và minh bạch về giá cho bệnh nhân của Hoa Kỳ. Chúng tôi cũng yêu cầu các công ty dược phẩm, công ty bảo hiểm, và bệnh viện công khai giá thật để tạo thuận lợi cho sự cạnh tranh và giảm chi phí xuống.

 

* Chú thích của người dịch: freeloading là ăn chực, ăn bám. Ở đây tôi dịch là lạm dụng để thể hiện rõ ý của ngài Trump với sự lạm dụng các dịch vụ công. Freeloading cũng là một vấn đề nghiên cứu trong kinh tế học.

 

Không lực lượng nào trong lịch sử đóng góp nhiều cho tiến bộ nhân loại hơn nền tự do của Hoa Kỳ. Trong những năm gần đây chúng ta có những tiến bộ đáng chú ý trong cuộc chiến chống lại HIV và AIDS. Những đột phá khoa học đã biến những giấc mơ xa vời thành hiện thực. Tôi sẽ yêu cầu lưỡng đảng cam kết loại bỏ dịch HIV tại Mỹ trong 10 năm. Cùng nhau, chúng ta sẽ loại bỏ bệnh AIDS tại Mỹ.

 

Tối nay tôi cũng mời gọi các bạn cùng tham gia cuộc chiến khác mà tất cả người Mỹ có thể vượt qua: cuộc chiến chống lại bệnh ung thư ở thiếu nhi.

 

Ngồi cạnh Meliana trong căn phòng này tối nay là một bé gái 10 tuổi dũng cảm, Grace Eline. Kể từ sinh nhật 4 tuổi, Grace đã kêu gọi bạn bè của mình quyên góp cho Dự án Nghiên cứu Trẻ em của Bệnh viện St. Jude. Bé không hề biết rằng sau này mình cũng sẽ là một bệnh nhân. Năm ngoái, Grace được chuẩn đoán mắc bệnh ung thư não. Ngay lập tức, cô bé bắt đầu được xạ trị. Cùng lúc, bé đã kêu gọi và quyên góp được hơn 40,000 USD cho cuộc chiến chống ung thư. Khi hoàn tất việc xạ trị vào mùa thu vừa rồi, các bác sĩ và y tá đã chúc mừng cô bé trong nước mắt khi bé cầm tấm bảng ghi dòng chữ: “Ngày hóa trị cuối cùng.” Grace – con là một niềm cảm  hứng cho tất cả chúng ta.

 

Nhiều trẻ bị ung thư không được tiếp cận với các phương pháp điều trị hàng thập kỷ. Tôi sẽ yêu cầu Quốc hội chi 500 triệu USD trong 10 năm tới để tài trợ cho nghiên cứu cứu-mạng quan trọng này. 

 

Để giúp đỡ các bậc phu huynh là người lao động, đây là lúc thông qua đề xuất lựa chọn trường học cho trẻ em Mỹ. Tôi cũng tự hào là Tổng thống Mỹ đầu tiên đưa vào kế hoạch nghỉ làm có lương cho gia đình trên bình diện quốc gia – nhờ đó các bậc cha mẹ mới có cơ hội gần gũi với những đứa trẻ mới sinh của mình.

 

Không có sự gì tương phản đối với hình ảnh đẹp người mẹ đang bồng đứa con sơ sinh của mình hơn sự lạnh lùng mà Quốc gia chứng kiến gần đây. Những nhà lập pháp tại New York phấn khởi thông qua luật cho phép loại bỏ đứa trẻ ra khỏi lòng mẹ trước khi bé chào đời. Đó là những trẻ xinh đẹp, nhạy cảm, và đang sống nhưng sẽ không có cơ hội lan tỏa tình yêu và ước mơ của mình cho thế giới. Và, Thống đốc bang Virginia còn tuyên bố rằng sẽ hành hình cả trẻ em sau sinh. 

 

Để bảo vệ phẩm giá của mỗi người, tôi đang yêu cầu Quốc hội thông qua luật nghiêm cấm phá thai trễ những trẻ có thể cảm thấy đau đớn trong lòng mẹ.

 

Hãy cùng xây dựng một nền văn hóa trân trọng những sinh mạng vô tội. Và hãy xác quyết một lần nữa chân lý nền tảng: tất cả trẻ em – đã sinh hay chưa được sinh – đều được tạo dựng theo hình ảnh của Chúa.

 

Phần cuối của chương trình nghị sự của tôi sẽ là về An ninh Quốc gia Hoa Kỳ.

 

Suốt hai năm vừa qua, chúng ta đã tái thiết hoàn toàn Quân lực Hoa Kỳ - với 700 tỷ USD năm ngoái và 716 tỷ USD năm nay. Chúng ta cũng có được sự chia sẻ tài chánh công bằng từ những nước khác. Trong nhiều năm, Hoa Kỳ đã bị NATO đối xử rất bất công – nhưng bây giờ chúng ta đã có thêm 100 tỷ USD chi tiêu quốc phòng do các đồng minh NATO khác đóng góp.

 

Như là một phần của kế hoạch xây dựng quân đội của chúng ta, nước Mỹ đang phát triển Hệ thống Phòng thủ Hỏa tiễn hiện đại nhất.

 

Dưới Chính phủ của tôi, chúng ta sẽ không bao giờ xin lỗi vì đã đặt lợi ích của nước Mỹ lên trên hết. 

 

Ví dụ, nhiều thập kỷ trước nước Mỹ và Nga đã cùng ký kết một hiệp ước trong đó đồng ý giới hạn và giảm khả năng hỏa tiễn của chúng ta. Trong khi chúng ta tuân theo thỏa thuận, thì Nga hết lần này đến lần khác lại vi phạm nó. Đó là lý do vì sao tôi tuyên bố rằng Hoa Kỳ chính thức rút khỏi Hiệp ước về loại bỏ hỏa tiễn tầm trung (the Intermediate-Range Nuclear Forces Treaty), hay Hiệp ước INF.

 

Chúng ta có thể đàm phán một thỏa thuận khác, thêm cả Trung Quốc và các nước khác, hoặc không thể - trong trường hợp đó, chúng ta sẽ chi và đổi mới để vượt qua tất cả.

 

Là một phần của chiến lược ngoại giao táo bạo mới, chúng ta tiếp tục sự thúc đẩy lịch sử hòa bình trên Bán đảo Triều Tiên. Những con tin của chúng ta đã về nhà, các cuộc thử nghiệm hạt nhân đã dừng lại, và không có cuộc thử nghiệm hỏa tiễn nào trong vòng 15 tháng qua. Nếu tôi không đắc cử Tổng thống Hoa Kỳ, thì có lẽ lúc này, theo tôi thì sẽ có một cuộc chiến tranh với Bắc Triều Tiên rồi. Vẫn còn rất nhiều việc phải làm, nhưng mối quan hệ của tôi với ngài Kim Chính Ân vẫn rất tốt đẹp. Và Chủ tịch Kim và tôi sẽ gặp nhau lần nữa vào ngày 27-28 tháng Hai tại Việt Nam.

 

Hai tuần trước, Hoa Kỳ đã chính thức công nhận chính phủ hợp pháp của của Venezuela, với Tổng thống lâm thời, Juan Guiado.

 

Chúng tôi sẽ sát cánh cùng nhân dân Venezuela trong hành trình mưu cầu tự do cao quý của họ - và chúng tôi lên án sự tàn ác của chế độ Maduro, với các chính sách xã hội chủ nghĩa đã làm cho một đất nước từ thịnh vượng nhất khu vực Nam Mỹ thành một nơi nghèo đói và tuyệt vọng nhất.

 

Ngay tại Hoa Kỳ, chúng ta lo sợ trước những lời mời gọi chấp nhận chủ nghĩa xã hội. Nước Mỹ được thành lập trên nền tảng tự do và độc lập – không phải là sự cưỡng bách, sự thống trị và sự kiểm soát của chánh phủ. Chúng ta được sinh ra cùng với sự tự do, và chúng ta sẽ luôn tự do. Tối nay, chúng tôi nhắc lại quyết tâm rằng Hoa Kỳ sẽ không bao giờ là một quốc gia xã hội chủ nghĩa.

 

Một trong những thách thức phức tạp nhất mà chúng ta phải đối mặt là ở Trung Đông.

 

Cách tiếp cận của chúng tôi dựa trên thuyết duy thực theo nguyên tắc – không phải những lý thuyết khô khan đã thất bại trong việc chuyển giao tiến bộ hàng thập kỷ. Ví lý do này, Chính quyền của tôi đã thừa nhận thủ đô đích thực của Israel – và tự hào mở cửa Đại sứ quán Mỹ tại Jerusalem.

 

Những người lính dũng cảm của chúng ta đã chiến đấu tại tại Trung Đông gần 19 năm. Ở Afghanistan và Iraq, gần 7,000 anh hùng Hoa Kỳ đã hiến dâng mạng sống của mình. Hơn 52,000 người Mỹ chịu thương tích trầm trọng. Chúng ta đã chi hơn 7 ngàn tỷ USD cho vùng Trung Đông.

 

Là một ứng viên cho chức Tổng thống, tôi cam kết một cách tiếp cận mới. Các quốc gia vĩ đại không chiến đấu trong những cuộc chiến tranh dài bất tận.

 

Khi tôi nhậm chức, ISIS đã kiểm soát hơn 20,000 dặm vuông tại Iraq và Syria. Hôm nay, chúng ta đã giải phóng trên gần như tất cả vùng lãnh thổ ấy khỏi sự kìm kẹp của những tay sát thủ tàn bạo này.

 

Giờ đây, chúng tôi đang cùng với các đồng minh tiêu diệt tàn dư của ISIS, đây là lúc gửi tới những chiến binh dũng cảm của chúng ta tại Syria một cái ôm ấm áp chào đón họ trở về nhà.

 

Tôi cũng thúc đẩy các cuộc đàm phán để đạt được thỏa thuận chính trị tại Afghanistan. Quân đội của chúng ta đã chiến đấu bằng sự dũng cảm không ai bì kịp – và nhờ sự dũng cảm của họ, giờ đây chúng ta có thể theo đuổi một giải pháp chánh trị cho cuộc xung đột đẫm máu và kéo dài này.

 

Ở Afghanistan, Chính quyền của tôi đang tổ chức các cuộc nói chuyện mang tính xây dựng với một số nhóm ở Afghanistan, bao gồm Taliban. Khi có sự tiến triển trong các cuộc đàm phán này, thì chúng ta có thể giảm quân số hiện diện và tập trung vào việc chống khủng bố. Chúng tôi không biết liệu chúng ta có thể đạt được một thỏa thuận hay không – nhưng chúng tôi biết rằng sau hai thập kỷ chiến tranh, điều mà ta phải đạt được ít nhất phải là hòa bình.  

 

Trên tất cả, bằng hữu và địch thủ đều nghi ngờ sức mạnh và thiện chí bảo vệ người dân của nước Mỹ. 18 năm trước, bọn khủng bố đã tấn công tàu USS Cole – và tháng vừa rồi quân lực Hoa Kỳ đã tiêu diệt một trong những tên thủ lĩnh của vụ tấn công đó.

 

Thật vinh dự khi hiện diện cùng chúng ta tại đây có Tom Wibberley, con trai của ông, Thủy thủ Hải quân Craig Wibberley, là một trong 17 thủy thủ đã hi sinh. Tom: chúng tôi thề sẽ không bao giờ quên những anh hùng của tàu USS Cole.

 

Chính quyền của tôi đã hành động kiên định để đối mặt với nhà bảo trợ khủng bố hàng đầu thế giới: chế độ cực đoan Iran.

 

Để chắc rằng chế độ độc tài thối tha này không bao giờ có được vũ khí hạch tâm, tôi đã rút Hoa Kỳ khỏi thỏa thuận hạch tâm Iran tồi tệ. Và mùa thu vừa rồi, chúng ta đã đưa ra các biện pháp trừng phạt cứng rắn nhất trên đất nước này.

 

Chúng tôi sẽ không bao giờ rời mắt khỏi cái chế độ đã mang lại mất mát cho Hoa Kỳ và đe dọa diệt chủng người Do Thái. Chúng tôi không bao giờ phớt lờ thứ độc dược ghê tớm của chủ nghĩa bài Do Thái, hay những kẻ lan tỏa tín điều tàn bạo của nó. Không nhiều lời, ta phải đối mặt với sự hận thù này ở mọi nơi và bất kỳ nơi nào nó xuất hiện.

 

Vài tháng trước, 11 người Mỹ gốc Do Thái đã bị giết trong một cuộc tấn công vào Giáo đường Tree of Life ở Pittsburgh. Thành viên của đội SWAT, Timothy Matson đã lao vào làn đạn và bị bắn bảy phát khi truy đuổi kẻ sát nhân. Tuy vừa trải qua cuộc phẫu thuật lần thứ 12 – nhưng Timothy vẫn có mặt ở đây với chúng ta. Sĩ quan Matson: Chúng tôi sẽ mãi ghi ơn vì sự can đảm khi đối mặt với tội phạm của anh.

 

Cũng hiện diện tại đây còn có Judah Same, người sống sót sau vụ xả súng ở Pittsburgh. Ông tới giáo đường khi cuộc tấn công bắt đầu. Nhưng đây không phải là lần đầu tiên ông sống sót sau một vụ thảm sát – hơn 70 năm về trước, ông cũng thoát khỏi những trại tập trung của Đức Quốc xã. Hôm nay là ngày sinh nhật thứ 81 của ông. Judah nói rằng ông vẫn nhớ như in những gì đã xảy ra gần 75 năm trước. Sau 10 tháng ở trong tại tập trung, một hôm gia đình ông được đưa lên xe lửa và được cho biết sẽ đi tới một trại khác. Đột nhiên toàn tàu rít lên và ngừng lại. Một quân nhân xuất hiện. Gia đình của Judah nghĩ về điều tồi tệ nhất. Và rồi, cha của ông bật khóc và nói trong sung sướng: “Người Mỹ đấy.”

 

Joshua Kaufman, một người sống sót khác sau thảm họa Holocaust, cũng đang có mặt tại đây. Ông là tù nhân tại Trại Tập trung Dachau. Ông nhớ lại rằng mình đã quan sát mọi thứ bằng lỗ hổng trên vách xe trở gia xúc khi lính Mỹ kéo đi bằng xe tăng. “Với tôi,” Joshua nhớ lại, “những quân nhân Mỹ thật đã chứng tỏ rằng Chúa có thật, và họ ngự xuống từ trên trời.”

 

Tôi bắt đầu buổi tôi hôm nay bằng sự vinh danh ba quân nhân đã chiến dấu trong ngày D-Day trong Thế chiến Thứ II. Một trong số họ là Herman Zeitchik. Nhưng còn nhiều nữa những câu chuyện như của Herman. Một năm sau ngày đổ bộ vào bờ biển Normandy, Herman là một trong những quân nhân đã góp phần giải phóng Dachau. Ông là một trong những quân nhân Hoa Kỳ đã giải cứu Joshua khỏi địa ngục trần gian. Gần 75 năm sau, Herman và Joshua lại cùng nhau hiện diện tại đây trong căn phòng này – ngồi cạnh nhau, trong ngồi nhà tự do Hoa Kỳ. Herman và Joshua: sự hiện diện của các bạn là niềm vinh hạnh và nâng đỡ toàn bộ Đất nước của chúng ta.

 

Khi những quân nhân Hoa Kỳ ra đi dưới bầu trời tối tăm để hướng về nước Anh vào sớm ngày D-Day văm 1944, họ hãy là những chàng trai trẻ ở độ tuổi 18 hoặc 19, lên những chiếc tàu đổ bộ mong manh để hướng về trận đánh quan trọng nhất trong lịch sử chiến tranh.

 

Họ chẳng biết mình sẽ sống sót nổi một giờ hay không. Họ chẳng biết mình có già đi không. Nhưng họ biết rằng Hoa Kỳ phải chiến thắng trận đánh này. Động lực của họ là Quốc gia, và các thế hệ sau.

 

Tại sao họ làm thế? Họ làm thế vì nước Mỹ - họ làm thế vì chúng ta.

 

Mọi sự xuất hiện từ đó – chiến thắng của chúng ta trước chủ nghĩa cộng sản, những bước nhảy khổng lồ trong khoa học và khám phá, những tiến bộ vô song hướng về bình đẳng và công lý – tất cả những thành tựu này đều có dấu ấn của máu, nước mắt, sự can đảm và tầm nhìn của những người Mỹ đi trước.

 

Hãy nghĩ về đồi Capitol – về căn phong trang trọng này, nơi các nhà lập pháp trước các bạn đã bỏ phiếu để bãi bỏ chế độ nô lệ, xây dựng các tuyến đường sắt  và đương cao tốc, đánh bại phát xít, bảo vệ quyền dân sự, hạ gục chế độ gian tà.

 

Tối nay, hiện diện cùng chúng ta là các nhà lập pháp từ khắp nơi trong nền cộng hòa thần kỳ này. Họ đến từ những bờ đá ở Maine và các đỉnh núi lửa ở Hawaii; từ những rặng rừng tuyết ở Wisconsin và những sa mạc đỏ ở Arizona; từ những trang trại xanh tươi ở Kentucky và những bờ biển vàng ở California. Cùng nhau, chúng ta đại diện cho Quốc gia đặc biệt nhất lịch sử.

 

Ta sẽ làm gì trong khoảnh khắc này đây? Ta sẽ làm gì để được nhớ tới?

 

Tôi yêu cầu các ông bà nghị viên trong Quốc hội này: Hãy nhìn vào những cơ hội trước trước mặt chúng ta! Những thành tựu phi thường nhất đang ở phía trước. Những hành trình thú vị nhất đang chờ đợi. Những thắng lợi vĩ đại nhất đang tới. Chúng ta vẫn chưa bắt đầu mơ ước. 

 

Chúng ta phải chọn việc được nhớ tới vì những khác biệt – hay vì dám thách thức và vượt qua chúng.

 

Chúng phải chọn hoặc hoang phí di sản mà chúng ta được thừa hưởng – hay tự hào tuyên bố rằng mình là người Mỹ. Chúng ta làm những việc phi thường. Chúng ta thách thức cái bất khả. Chúng ta chinh phục cái chưa biết.

 

Đây là lúc khơi lại hình ảnh của Hoa Kỳ. Đây là lúc tìm kiếm những đỉnh cao nhất, và hướng tầm nhìn lên những ngôi sao sáng. Đây là lúc thắp lại những mối quan hệ của tình yêu, lòng trung thành, và ký ức đã gắn chúng ta lại cùng nhau, với tư cách là công dân, với tư cách là láng giềng, với tư cách là những kẻ ái quốc.

 

Đây là tương lai của chúng ta – số mệnh của chúng ta – và lựa chọn của chúng ta. Tôi yêu cầu quý vị hãy chọn lấy sự vĩ đại.

 

Bất chấp những gian nan, thử thách mà ta phải đối mặt, chúng ta hãy cùng nhau tiến lên.

 

Và hãy luôn ghi nhớ điều này trong tim. Chúng ta phải gìn giữ tự do sống trong linh hồn mình. Và phải luôn giữ đức tin về định mệnh của Hoa Kỳ - Một quốc gia nằm dưới sự quan phòng của Thiên Chúa, phải là niềm hi vọng, phải là lời hứa, phải là ánh sáng, và phải là vinh quang giữa tất cả các quốc gia trên thế giới.

 

Xin cám ơn. Chúa phù hộ bạn. Chúa phù hộ nước Mỹ. Và chúc một buổi tối tốt lành!

Article Reviews
  • Richard Nguyễn
    Richard Nguyễn 01:22 - 09 February 2019

    Best SOTU ever! Hay và nhân văn quá

Processing... Please wait.